Báo chí thế giới bàng hoàng trước trận thua nhục nhã của Brazil

8:19 PM |

Trận đấu rạng sáng nay giữa Brazil và Đức đã khiến báo chí phải tốn khá nhiều giấy mực bởi những diễn biến không tưởng của nó.


Thất bại kinh hoàng trước người Đức tại Bán kết không chỉ lấy đi của Brazil cơ hội dự trận chung kếtWorld Cup 2014 mà còn khiến đội bóng này đang đối mặt với rất nhiều lời chỉ trích nhắm vào phong độ tệ hại của mình. Ngay sau khi trận đấu kết thúc, hàng loạt các tờ báo tên tuổi trên thế giới đã chia sẻ những dòng tít tỏ vẻ kinh ngạc trước kết quả của trận đấu.



Tờ UOL, Brazil cho rằng đầy là 1 thất bại lịch sử của đội tuyển nước nhà.

Một bài viết khác của tờ báo này cũng cho rằng đây là nỗi xấu hổ lớn nhất trong lịch sử của đội tuyển Brazil.

"Đáng buồn với thất bại của Brazil ngay trên sân nhà. Hẹn gặp lại vào năm 2018", tờ Placar chia sẻ.

Trong khi đó tại Đức, Tờ Bild của Đức đăng tải bài viết với dòng tỷ số ấn tượng ca ngợi chiến thắng của Cỗ xe tăng trước đội chủ nhà World Cup.

"7:1! Đội bóng của Low vào Chung kết 1 cách điên cuồng", tờ Kicker của Đức giật tít.

Tờ AS của Tây Ban Nha nhấn mạnh vào kết quả đáng xấu hổ của đội bóng vàng xanh.

Tờ Marca của TBN mô tả trận thua của Brazil như là "Nỗi ô nhục suốt đời".

Gazzetta dello Sport, tờ báo của Ý khẳng định đây sẽ là 1 trận thua kỷ lục của Brazil.

The Ball, tờ báo của BĐN chỉ tóm kết luận bẳng 2 từ: Kinh ngạc.

"Kết thúc giấc mơ World Cup cho Brazil" là dòng tít trên trang Goal.

"Đêm kinh hoàng của Brazil: Đức giành thắng lợi 7-1, sự sỉ nhục lớn nhất trong lịch sử World Cup", tờ Daily Mail của Anh chia sẻ về trận đấu.

Telegraph cho hay: "Đức đã phá nát chủ nhà Brazil trong 1 kết quả gây sốc".

Trước mắt, các cầu thủ Brazil vẫn còn 1 trận tranh giải 3 gặp 1 trong 2 đội Hà Lan hoặc Argentina. Chắc chắn sau cú sốc này, đội bóng của Scolari sẽ phải gượng dậy để làm hài lòng CĐV nhà trong trận đấu cuối cùng ở World Cup.

Xem Tiếp␎

Tin BUỒN: Huyền thoại Di Stefano qua đời ở tuổi 88

11:27 PM |

Như vậy, sau quá trình chống chọi căn bệnh suy tim, huyền thoại bóng đá Alfredo Di Stefano, biểu tượng của Real Madrid đã qua đời ở tuổi 88.


Chiều ngày 6/7 (giờ địa phương), từ bệnh viện Gregorio Maranon, Madrid, thông tin huyền thoại Di Stefano lên cơn đau tim và đang trong tình trạng nguy kịch đã làm lo lắng rất nhiều người yêu mến ông và CLB Real Madrid.


Sau khi tim ngừng đập 18 phút, ‘Mũi tên bạc’ Di Stefano đã có thể hồi tỉnh. Tất cả đều mong đợi huyền thoại 88 tuổi này sẽ hồi phục trở lại. Tuy nhiên, tin mới nhất từ Madrid cho hay Alfredo Di Stefano đã không qua khỏi cơn nguy kịch vào hôm nay (7/7).


Thông báo chính thức trên trang chủ CLB Hoàng gia Real Madrid có đoạn: “Chủ tịch danh dự của Real Madrid, ngài Alfredo Di Stefano đã qua đời vào lúc 17h15 tại bệnh viện Gregorio Maranon, thủ đô Madrid”.

“Chủ tịch CLB Florentino Perez và toàn thể thành viên đội bóng bày tỏ sự tiếc thương vô hạn và chia buồn sâu sắc cùng bạn bè và gia đình của huyền thoại Di Stefano”.


“Chủ tịch CLB Florentino Perez và toàn thể thành viên đội bóng bày tỏ sự tiếc thương vô hạn và chia buồn sâu sắc cùng bạn bè và gia đình của huyền thoại Di Stefano”.


Di Stefano là cái tên gắn liền giai đoạn vàng son bậc nhất trong lịch sử Real Madrid

Trong quá khứ, ‘Mũi tên bạc’ Di Stefano là một tiền đạo xuất chúng gốc Argentina với 308 bàn trong 396 trận ra sân. Ông góp công cùng Real Madrid mang về 8 cúp La Liga và 5 Cúp vô địch châu Âu (Champions Leagua ngày nay) trong giai đoạn 1953-1964. Trên cương vị HLV, Di Stefano gắn bó lâu dài và có được những thành tựu nhất định với với hai CLB là Real Madrid và Valencia.

Xem Tiếp␎

Lật lại lịch sử 5 lần Brazil mất trụ cột tại World Cup

11:17 PM |

Sự vắng mặt của Neymar có thể là "điềm gở" với người Brazil bởi trong lịch sử, có đến 4/5 lần Selecao thất bại khi mất đi cầu thủ trụ cột.



1. Leonidas - Pháp 1938



Leonidas đã thi đấu rất hay tại World Cup 1938. Ảnh: AP.

Trên đất Pháp, Leonidas đã thi đấu cực hay với 7 bàn thắng để trở thành vua phá lưới World Cup năm đó, nhưng niềm vui của ông không trọn vẹn. ĐT Brazil phải đá lại trận tứ kết với Tiệp Khắc (ở trận đầu tiên hòa 1-1). Do muốn giữ sức cho Leonidas nên HLV Pimenta không để "kim cương đen" vào sân từ đầu. Nhưng đến cuối trận, Leonidas vẫn dính chấn thương. Trong trận bán kết gặp Italia, HLV Pimenta bị nghi ngờ khi không cho Leonidas vào sân dù ông vẫn có thể thi đấu. Do không có Leonidas cũng như phải đá với lịch quá dày (3 trận/ 6 ngày), ĐT Brazil đã để thua Italia với tỷ số 1-2. Sau đó, Italia vô địch còn Brazil chỉ về ba.


2. Pele - Chile 1962



Pele không đóng góp được gì nhiều trong chức vô địch của Brazil tại World Cup 1962. Ảnh: AP.

Từng giúp ĐT Brazil vô địch World Cup 1958 khi mới 17 tuổi, Pele được kỳ vọng sẽ là người dẫn dắt Selecao bảo vệ thành công ngôi vô địch bốn năm sau đó. Pele không hoàn toàn bình phục chấn thương nên chỉ thi đấu được hai trận đầu tiên tại World Cup 1962. Tuy nhiên, Brazil vẫn lên ngôi vô địch trên đất Chile nhờ sự tỏa sáng của Garrincha.


3. Pele và Garrincha - Anh 1966



Pele có thêm một kỳ World Cup nữa phải vật lộn với chấn thương. Ảnh: AP.

Khi bộ đôi này có mặt trên sân, Brazil không hề biết đến thất bại. Ngay ở trận mở màn, Pele và Garrincha đã giúp Brazil vượt qua Bulgaria, song cái giá các vũ công samba phải trả khá đắt khi Pele dính chấn thương. Đến trận thứ hai, Garrincha không thể giúp Brazil thoát thua trước Hungary mà không có Pele, đồng thời bản thân Garrincha cũng dính chấn thương đầu gối. Đến trận cuối cùng gặp Bồ Đào Nha, Garrincha vắng mặt còn Pele vẫn ra sân dù chưa bình phục. Kết quả, Brazil thua trận khi Bồ Đào Nha được trọng tài ưu ái bỏ qua khá nhiều lỗi vào bóng với Pele. Selecao bị loại ngay từ vòng bảng còn Pele tập tễnh rời sân sau khi trận đấu kết thúc.


4. Zico - Mexico 1986



Zico không đạt phong độ tốt nhất khi phải thi đấu trong tình trạng chấn thương. Ảnh: AP.

Trên đất Mexico năm 1986, Zico vẫn được thi đấu dù đang chấn thương khi mang trên lưng chiếc áo số 10. Zico bị đau suốt từ năm 1985 sau pha va chạm với Marcio Nunes, nhưng ĐT Brazil vẫn rất cần sự phục vụ của ngôi sao sáng nhất của họ lúc đó. Trong cả ba trận ở vòng bảng lẫn trận tứ kết gặp ĐT Pháp, Zico đều chỉ ra sân từ băng ghế dự bị. Trong trận tứ kết, Zico bỏ lỡ một cơ hội ăn bàn để rồi sau đó, Brazil bị Pháp vượt qua trên loạt penalty định mệnh.


5. Ronaldo - Pháp 1998


Đến giờ nguyên nhân cơn co giật của Ronaldo vẫn chưa được làm sáng tỏ. Ảnh: AP.


60 năm sau vụ Leonidas, ĐT Brazil lại dính vào một nghi án khác. Trên đất Pháp, Ronaldo đã thi đấu rất hay khi giúp ĐT Brazil lọt vào chung kết. Tuy nhiên ngay trước đêm diễn ra trận chung kết, Ronaldo bất ngờ bị co giật mà cho đến tận bây giờ, truyền thông vẫn không thể tìm hiểu chính xác nguyên nhân. Dù vậy, Ronaldo vẫn được ra sân trong trận chung kết gặp chủ nhà Pháp. Anh đá vật vờ như một cái bóng, và ĐT Pháp vượt qua Brazil với tỷ số 3-0 để lên ngôi vô địch.

Xem Tiếp␎

Với Louis van Gaal, người MU bắt đầu hy vọng

5:41 AM |
Hà Lan không phải đội mạnh nhất về yếu tố con người, nhưng họ là đội vào đến bán kết với nhiều cảm xúc, nhiều ấn tượng mới mẻ đọng lại nhất. Quyết định thay Tim Krul cho loạt sút luân lưu trước Costa Rica đã thực sự biến Van Gaal trở thành huấn luyện viên gây chú ý nhất lúc này tại World Cup 2014.

Nhìn lại chặng đường của Hà Lan

Bắt đầu bằng trận đấu với Tây Ban Nha, Hà Lan đã trả sòng phẳng món nợ tại World Cup 2010, vùi đối phương trong nỗi hổ thẹn và tác động trực tiếp lên tinh thần nhà đương kim vô địch, khiến họ ê chề về nước ngay sau vòng bảng. Phải nói rằng, có đôi chút may mắn ở trận đấu đó dành cho Van Gaal, bởi Tây Ban Nha đã có hiệp đầu khá lấn lướt, tạo nhiều cơ hội nhưng không tận dụng được.

Bàn thắng ngoạn mục của Van Persie như thể giải phóng điểm bị chênh của cỗ máy, khiến hà Lan lúc bấy giờ mới vận hành hoàn hảo đúng với ý đồ của Van Gaal. Từ đó trở về sau, sự hợp lý, kỷ luật đã được đội bóng áo cam trình diễn đầy ấn tượng. Họ đâm 5 nhát kiếm lên mình Bò tót bằng một chiến thuật được chuẩn bị kỹ, gây bất ngờ cho những ai còn mãi tìm hiểu về những cái tên lạ lẫm trong đội hình của họ.


Huấn luyện viên Louis Van Gaal. Ảnh AP

Đối thủ kế tiếp - Chile là một đội bóng rất khó chơi, họ hạ gục Tây Ban Nha đầy thuyết phục, và khiến Brazil hùng mạnh phải trầy da tróc vẩy mới giật được vé vào tứ kết. Hà Lan không được “lấp lánh” như hai ông lớn kể trên, nhưng họ vào trận với Chile một cách đầy toan tính, biết mình biết người. Bỏ qua danh vọng hão huyền, Van Gaal chấp nhận nhún nhường, rình rập, giằng co qua lại với đội bóng Nam Mỹ, để rồi sau 90 phút, người ta phải thừa nhật Hà Lan đẳng cấp hơn, xứng đáng với một chiến thắng. Hà Lan thắng Chile 2 bàn trong sự chủ động thấy rõ, còn Tây Ban Nha thua Chile 2 bàn trong sự bế tắc và luẩn quẩn, đó là so sánh trực quan nhất.

Hà Lan 4 năm trước chơi khá tiêu cực và cần nhiều may mắn để đến trận chung kết, Hà Lan năm nay đội hình yếu hơn nhưng lại khiến nhiều người yêu thích hơn. Ở họ có cả sự thực tế lẫn nét hoa mỹ, có nhân lực của một đội “nhóm hai” nhưng lại có những bước tiến của một ứng cử viên vô địch. Đó đều là công của Louis Van Gaal. Trước các đội phòng thủ chặt phản công nhanh như Úc hay Costa Rica, Hà Lan cũng khó đá và thi thoảng bị sơ hở, nhưng xuyên suốt các trận đấu đó ta không thấy họ mất phương hướng. Các cầu thủ vẫn luôn miệt mài chạy chỗ, đột phá, dứt điểm bất chấp thời gian, bất chấp cả sự xuất sắc của thủ môn lẫn… khung thành đối thủ, họ luôn tập trung đến phút cuối cùng. Đây cũng là điểm tựa để Hà Lan lội ngược dòng không tưởng trước Mexico trong vòng 5 phút.

Ở trận tứ kết, việc thay Cillessen bằng Tim Krul cho thấy đầu óc nhìn xa trông rộng của Van Gaal. Đó không phải một ý tưởng nhất thời mà đã được chuẩn bị từ lâu. Van Gaal hiểu ai bắt ổn định hơn, và cũng hiểu ai bắt penalty tốt hơn. Van Gaal cũng hiểu sự xuất thần của thủ thành Navas khiến cán cân tâm lý đang có lợi cho Costa Rica, và kéo trận đấu đến loạt đấu súng là ưu tiên của đội bạn.

Tim Krul đã phá vỡ lợi thế tâm lý ấy, anh không cần biết Navas là ai, chỉ biết đá luân lưu là vào thể hiện. Krul “dài người” hơn nên cũng khiến các chân sút Costa Rica chùn chân hơn – đó là “lợi thế vật lý” mà tiền bối Van der Sar từng sở hữu. Trong khi cầu thủ của Costa Rica đầy e dè trước “thủ môn mới” của Hà Lan, thì những ngôi sao gạo cội của Hà Lan đều thực hiện quá chuẩn xác những cú đá của mình – đó hẳn cũng là kết quả của bản lĩnh và rèn luyện. Van Gaal đã biến loạt đá may rủi và đầy dựa dẫm vào cảm xúc trở thành một cuộc đối đầu khoa học, kiểm soát tối đa những gì con người có thể định đoạt.


Những hy vọng dành cho MU mùa tới

Van Gaal đã hơi “già”, 63 tuổi tức là chỉ kém tuổi về hưu của Sir Alex có 9 năm, chưa kể Sir Alex đã là người níu kéo công việc và quy ẩn khá muộn. Điều này có nghĩa là huấn luyện viên người Hà Lan sẽ khó lòng lặp lại một đế chế trường kỳ như huyền thoại tiền nhiệm, nhưng lợi thế của ông đó là MU đang xuất phát từ một vị trí tốt, khác hẳn ngày Sir Alex mới đến. Dù gì, sau mùa giải ác mộng vừa qua, chỉ cần tiếp tục có 5, 6 mùa bóng được sống lại cảm giác vinh quang cũng đã rất đáng chờ đợi với người MU rồi, tương lai sau đó chưa thể biết, còn làm được như Sir Alex là chuyện quá xa xỉ ở thời đại này.

Cá tính và những quyết định “dị” là đặc sản mà Van Gaal đem đến, nó gợi nhắc cho nhiều người về những dấu ấn của Sir Alex, riêng điều ấy thôi cũng tạo cảm giác an tâm, tin cậy đối với các Manucian. Suốt một phần tư thế kỷ, Sir Alex nổi tiếng với cách quản lý chắc tay, khéo léo nhưng không kém phần quyết liệt, ông có cái mũi đỏ gay và sẵn sàng mắng nhiếc cả trọng tài. Van Gaal lại được gán cho biệt danh “Ngài Tulip thép”, tuy vẻ ngoài thì điềm tĩnh hơn song luôn có cái tôi rõ rệt, không nói hai lời. Về chuyên môn, Van Gaal cũng giống Sir Alex ở khả năng bồi dưỡng nhân tài từ lớp trẻ, nâng tầm những cầu thủ hạng khá. Nếu Van Gaal dám thay thủ môn ngay trước loạt luân lưu thì Sir Alex cũng sẵn sàng tung đến 6 hậu vệ vào sân khi thiếu người mà vẫn dành chiến thắng.

Tất nhiên, mỗi người mỗi vẻ, Van Gaal có thừa những tiếng vang của riêng ông, không hề kém cạnh so với Sir Alex để phải “học theo”, chỉ đơn giản là có những nét tương đồng. Với bản lý lịch gồm nhiều danh hiệu lớn ở nhiều đội bóng lớn, thêm vào một kỳ World Cup có thể nói là thành công với tuyển Hà Lan ít siêu sao, các fan Quỷ đỏ hẳn đã háo hức được thấy Van Gaal ở Old Trafford lắm rồi, không như thái độ hoài nghi như với David Moyes mùa hè năm ngoái. Van Gaal cho thấy ông có thể làm tốt với môi trường yêu cầu thành tích cao, cũng như những nơi phải “liệu cơm gắp mắm”, đó là điều mà rất ít huấn luyện viên dung hòa được.

Người ta chỉ hơi băn khoăn vì Van Gaal hơi có chút “độc tài”, những cầu thủ lớn rất dễ bị động chạm và không hoàn toàn thoải mái với ông, trừ khi tất cả đều ý thức rõ về lợi ích tập thể, coi những gì huấn luyện viên đưa ra là mệnh lệnh tuyệt đối. Về đối nhân xử thế trong phòng thay đồ, sẽ cần có thời gian để xem Van Gaal có kìm hãm được những cơn sóng gió và đưa mọi thứ đi vào guồng quay ổn định hay không. Thì cứ biết rằng MU sẽ có một trong những huấn luyện viên hay nhất thế giới ở mùa giải tới, đó là thực tế mà có lẽ các đội bóng đối địch với Quỷ đỏ cũng đang phần nào cảm thấy. Với Van Gaal, người MU lại bắt đầu hy vọng, nhưng hãy để mọi chuyện diễn ra tự nhiên, hãy cứ hy vọng “vừa phải thôi”, chẳng nên quá tin vào một phép màu vĩ đại ngay ở mùa bóng đầu tiên này.
Xem Tiếp␎

Javier Mascherano: Người hùng thầm lặng của đội tuyển Argentina

5:37 AM |
Ở đội tuyển Argentina vào lúc này, Lionel Messi đang làm tâm điểm của sự chú ý với những màn trình diễn chói sáng trong năm trận đấu đã qua. Thế nhưng bên cạnh sự toả sáng của thủ quân đội bóng "Albicelestes" thì không thể không nhắc đến vai trò của tiền vệ trụ Javier Mascherano. Sự xuất hiện của tiền vệ 30 tuổi này đang giúp cho lối chơi của Argentina trở nên cân bằng hơn.

Mascherano bắt đầu sự nghiệp thi đấu của mình vào năm 2003 và đội bóng đầu tiên của anh chính là River Plate. Và ngay trong mùa giải đầu tiên của mình, anh đã có danh hiệu đầu tiên khi River vô địch giải bang Clausura. Sau đó hai năm, anh chuyển đến chơi cho một tên tuổi của Brazil khi đó là Corinthians. Tại đây, Mascherano đã không thể hiện được gì nhiều với những chấn thương dai dẳng. Mặc dù vậy mỗi lần được ra sân, anh luôn thể hiện tốt khả năng của mình với những màn trình diễn tốt. Chính điều đó đã khiến Mascherano rơi vào tầm ngắm của các đội bóng châu Âu.

West Ham chính là bước chuyển mình của tiền vệ sinh năm 1984 này khi anh quyết định đến châu Âu thi đấu. Anh gia nhập đội bóng nước Anh vào mùa Hè 2006. Chỉ sau đó vài tháng, Mascherano đã chuyển đến chơi cho đội bóng giàu thành tích Liverpool và bắt đầu mở ra sự nghiệp thi đấu đỉnh cao của mình. Mascherano đã có được vinh dự khi góp mặt trong một trận chung kết Champions League, mặc dù vậy Liverpool của anh năm đó đã để thua 1-2 trước AC Milan mùa bóng 2006-2007.

Sau ba mùa giải gắn bó với đội bóng thành phố cảng, Mascherano đã rời Liverpool để chuyển sang thi đấu cho gã khổng lồ Barcelona ở kỳ chuyển nhượng mùa Hè 2010. Tại đây anh đã nhanh chóng trở thành một mắt xích không thể thay thế và giành được rất nhiều danh hiệu cao quý cùng với Barcelona. Nổi bật trong số đó là một chức Champions League, 2 chức vô địch La Liga và 1 cúp nhà Vua.

Trong màu áo của đội tuyển Argentina, anh cũng đã đạt được một số thành tích mà nổi bật nhất đó chính là 2 chiếc huy chương Vàng ở Olympic Athens 2004 và Bắc Kinh 2008. Cho đến nay Javier Mascherano đã có 3 lần liếp tiếp cùng với những vũ công Tango góp mặt ở ngày hội lớn nhất hành tinh. Ở hai kỳ World Cup trước đó, đội tuyển Argentina đều phải dừng bước ở vòng Tứ kết. Ở giải đấu lần này thì "Albicelestes" đã vào đến Bán kết.và một trong những nhân tố đã mang đến thành công cho đội bóng chính là Mascherano.

Trong đội hình của Argentina vào lúc này, Mascherano đang chơi ở vị trí tiền vệ phòng ngự và là bệ phóng trong lối chơi rực lửa của "Albicelestes". Những con số thống kê đã cho thấy nếu như không tính trận đấu ở Tứ kết với đội tuyển Bỉ thì bốn trận đấu trước đó, Mascherano đều thi đấu trọn vẹn 90 phút mỗi trận, anh thu hồi bóng 34 lần, tỷ lệ chuyền chính xác đạt 88,3%, chỉ 6 pha phạm lỗi với đối phương. Một con số rất ấn tượng và nó cho thấy phong độ rất cao của Mascherano.

Tiền vệ đang thi đấu cho Barcelona thực sự là chiếc máy quét ở giữa sân và chính anh cũng là cầu thủ thi đấu hiệu quả nhất trong trận đấu với đội tuyển Bỉ. Người ta thấy ở Mascherano đó là một mẫu tiền vệ chơi lăn xả với khả năng giữ bóng và điều tiết trận đấu. Ngoài ra anh cũng là một cầu thủ rất đa năng và có thể chơi tốt ở cả vị trí trung vệ. Mascherano không phải là cầu thủ xuất sắc nhất về kỹ thuật nhưng lại là mẫu người luôn tận tụy và chơi bóng cần cù. Bên cạnh đó là sự quyết đoán, khả năng phán đoán và đánh chặn thông minh chính là điểm mạnh của Mascherano.

Rõ ràng Javier Mascherano đang là một mắt xích rất quan trọng ở đội tuyển Argentina. Sự có mặt của anh sẽ giúp cho tuyến giữa của "Albicelestes" thi đấu chắc chắn và ổn định hơn. Với những đóng góp quan trọng của mình trong lối chơi thì sẽ không quá khi nói rằng Javier Mascherano đang là người hùng thầm lặng của đội tuyển Argentina ở World Cup lần này.
Xem Tiếp␎

Bóng đá châu Âu chờ thời khắc lịch sử

5:35 AM |
Trong lịch sử các kỳ World Cup, chưa bao giờ các đội bóng châu Âu có thể đăng quang trên đất châu Mỹ. Mọi hy vọng của lục địa già giờ đặt vào tuyển ĐứcHà Lan

Đội tuyển Đức có cơ hội đi vào lịch sử bóng đá châu Âu với tư cách đội đầu tiên vô địch World Cup ở Nam Mỹ.
Đến giờ nhiều người vẫn chưa quên cách “Thánh” Cruyff cùng các đồng đội biến tuyển Argentina thành những “chú hề” trong chiến thắng 4-0 của Hà Lan ở World Cup 1974. Nhưng chỉ sau đó 4 năm, Argentina đã đòi lại tất cả khi hạ gục “lốc cam” 3-1 sau 120 phút thi đấu trận chung kết World Cup 1978. Đây xứng đáng là một “bữa tiệc” bóng đá khi 2 đội đều chơi cống hiến và Argentina đã lên ngôi nhờ sự tỏa sáng của ngôi sao Mario Kempes. Trận thư hùng đáng nhớ gần đây nhất giữa 2 đội là cuộc đọ sức ở tứ kết World Cup 1998 mang theo đầy hỉ-nộ-ái-ố. Cùng với tuyệt phẩm “3 chạm” ghi bàn ấn định chiến thắng 2-1 của Dennis Bergkamp cho Hà Lan là những pha vào bóng quyết liệt thái quá của cầu thủ 2 đội mà minh chứng là tấm thẻ vàng thứ 2 mà Athur Numan (Hà Lan) phải nhận sau khi phạm lỗi với Simeone (Argentina). Rồi cả cú ngã vờ của Ortega (Argentina) trong vòng cấm...

Ở trận bán kết World Cup 2014 tới đây, Hà Lan có chút ưu thế khi người hỗ trợ đắc lực cho Messi bên phía Argentina là Di Maria gần như đã phải nói lời chia tay World Cup vì chấn thương. Tiền đạo Aguero cũng chưa biết khi nào có thể trở lại.
Sau 19 kỳ World Cup đã qua, Nam Mỹ đã đăng quang 9 lần (Brazil 5 lần, Uruguay 2, Argentina 2). Trong khi đó, châu Âu đã 10 lần lên ngôi (Italia 4, Đức 3, Anh 1, Pháp 1, Tây Ban Nha 1).
Cặp bán kết giữa Đức – Brazil lại làm người hâm mộ liên tưởng lại trận chung kết World Cup 2002. Cách đây 12 năm, Ronaldo, Ronaldinho, Rivaldo… đã có 90 phút trình diễn lối chơi tấn công mãn nhãn khiến thủ lĩnh Ballack cùng thủ môn lừng danh Oliver Kahn phía tuyển Đức thua tâm phục 0-2. Người đưa Brazil lên ngôi vô địch thời điểm đó chính là Ronaldo với một cú đúp.

Phía trước, tuyển Đức dưới thời HLV Loew đang tràn đầy tự tin trả món nợ World Cup 2002 và tiếp đến là hướng tới ngôi vô địch, sau 24 năm chờ đợi (kể từ danh hiệu vô địch World Cup 1990). Khả năng Đức làm được điều đó không phải nhỏ bởi Brazil mất liền 2 trụ cột- trung vệ đội trưởng Thiago Silva (2 thẻ vàng) và ngôi sao Neymar (chấn thương chia tay World Cup) trong trận bán kết sắp tới.

Nói cách khác, bóng đá châu Âu đang đứng trước thời cơ lịch sử để lần đầu vô địch World Cup trên đất Nam Mỹ. Cần nhớ, ngay cả các đội bóng Nam Mỹ cũng chỉ có duy nhất Brazil 1 lần vô địch World Cup ở châu Âu khi giải đấu được tổ chức ở Thụy Điển năm 1958.
Xem Tiếp␎

Khác nhau qua từng mùa WC

7:08 AM |


Xem Tiếp␎


Liên hệ quảng cáo: cuoi24.com
Admin Mr.Hưng
Email: nguyenquochung9292@gmail.com[emailprotected]